27/10/09

Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh

Khi có chuyện, em thường kêu ca với anh. Dần quen, em gọi anh là đại ca còn anh gọi em là muội. Em quen giọng anh nói, tiếng anh cười, sự quan tâm của anh... Tình yêu trong em cứ lớn dần, lớn dần...


 

Những năm tháng hoạt động tình nguyện là chiếc cầu nối gắn bó đôi mình. Dường như chúng ta có một điểm chung từ đó.
Em vô tình thôi đã chẳng quên được hình ảnh một chàng thanh niên xông xáo, chạy đôn chạy đáo tổ chức trò chơi cho các em nhỏ ở Trung tâm Bảo trợ trẻ em Ba Vì. Chẳng quên được nụ cười, ánh mắt rất thân thiện của anh dành cho những “vầng trăng khuyết” bằng tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim.
Rồi một thời gian sau không thấy anh xuất hiện trong nhóm. Em cũng đặt câu hỏi trong đầu nhưng rồi bỏ bẵng đi vì ý nghĩ khi bận rộn lo tốt nghiệp và công việc lúc ra trường chắc anh không còn đủ thời gian cho hoạt động xã hội nữa. Vậy là ta xa nhau từ đó. Chẳng khi nào em nghĩ mình có thể gặp lại và chẳng khi nào em nghĩ mình có một tình yêu với anh cho đến khi...
Cuộc đời tạo ra những cuộc gặp gỡ và trái đất hình tròn, những người có duyên với nhau thường gặp lại. Em tự kết luận là chúng ta có duyên vì sau hai năm mình gặp lại nhau một cách tình cờ mà địa chỉ là... nhà anh.

“Em lấp một chỗ trống trong gia đình anh”… Và chúng ta yêu nhau từ đó.
Cứ như thế cho đến rất lâu sau đó, mỗi lần gặp nhau đều kéo những kỷ niệm xưa về. Rồi em và anh cùng chung tay với cuốn tiểu thuyết của bà: đọc, sửa lỗi, in trang. Bà anh là một nhân vật đặc biệt mà em tìm gặp cho bài báo của mình. Sau bài viết, hai bà cháu rất thân nhau và em có một người bạn già nhưng tâm hồn rất trẻ.
Em nhận ra rất rõ là gia đình ghép chúng ta lại nhưng em đã gạt đi vì lý do chắc anh đang ôm ấp một mối tình, chắc ra trường em không ở lại Hà Nội công tác, có lẽ em cũng chưa sẵn sàng yêu.
Anh thì lúc nào cũng nhiệt tình với mọi người và với em. Khi có chuyện, em thường kêu ca với anh. Dần quen, em gọi anh là đại ca còn anh gọi em là muội. Em quen giọng anh nói, tiếng anh cười, sự quan tâm của anh... Tình yêu trong em cứ lớn dần, lớn dần...
Một ngày, anh bảo: “Em lấp một chỗ trống trong gia đình anh”… Và chúng ta yêu nhau từ đó.
Nhưng câu chuyện cổ tích tình yêu của chúng ta không trọn vẹn. Anh và gia đình đã quyết định kế hoạch cho anh đi du học mà em là người biết cuối cùng. Chẳng ai muốn chia rẽ chúng mình đâu vì sự nghiệp nên đi học là việc nên làm, đi rồi sẽ về.
Một thành viên trong gia đình anh cho đó là thử thách cho tình yêu của hai đứa. 5 năm. Không ai đặt thử thách bằng thời gian như vậy nhưng em đã tin là mình có thể vượt qua, chỉ cần có anh.
Còn  anh, “anh sợ em buồn, sợ em mất thời gian mà anh không xứng đáng để em phải hy sinh đến vậy”. Tựu trung lại là anh không tin vào bản thân, anh sợ chính mình sẽ thay đổi sau một thời gian dài như thế và anh không yêu em nhiều như em từng nghĩ.
Chẳng có một lời chia tay nào được nói ra. Chỉ vì tình yêu chưa đủ lớn nên yêu thương không thể trọn vẹn. Chẳng khi nào em trách cứ gì anh, có chăng là tự trách mình yêu anh nhiều nên khổ. Em đã cố quên mà sao lòng vẫn nhớ.
Xa anh em lại như một “người lớn trẻ con”, phải tự đứng lên để bước đi những bước vững chãi, tập xóa đi những yêu thương dành cho anh để tự thương mình, tập cười để tìm lại chút hồn nhiên thời xưa cũ... Và em đang tìm lối đi riêng cho mình - lối đi không có anh cùng sánh bước.
Rồi em sẽ lại yêu thôi nhưng người đó không phải là anh và ngày cưới em anh không là chú rể, rồi “Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ. Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh”.



theo 24h


1 nhận xét:

  1. cau cn naj hay nhung bun wa'.tinh ju la j ma sao ke bo ca cuoc doi theo duoi?

    Trả lờiXóa