Ở mặt sau, dòng chữ “Hãy cào ngay để thử vận may của bạn!” màu sắc sặc sỡ, kiểu dáng nhún nhảy như những cô gái Hawaii, rất có tác dụng thôi thúc người ta khám phá ngay bí ẩn đằng sau lớp tráng bạc vô cảm nằm bên dưới.
Ảnh minh họa từ wallcoo.com
Chiều nào cũng vậy, khi mấy anh chị sinh viên dúi tờ rơi các loại vào tay Khoa, cậu chỉ kịp nhét chúng vào túi quần rồi hộc tốc chạy đua với chiếc xe buýt số 38 đang chuẩn bị dừng ở một trạm gần đó.
Viễn cảnh lỡ chuyến xe buýt lúc 17g, mệt mỏi ngồi trên mấy thanh sắt uốn cong của trạm chờ và nhăn nhó đợi một phần tư tiếng đồng hồ nữa mới đến chuyến xe buýt tiếp theo, và rồi chiếc xe buýt ấy lại phải nhích từng chút một ở những điểm nóng giao thông vào giờ cao điểm… khiến đôi chân của Khoa lúc nào cũng làm việc hết công suất ngay khi hồi trống tan trường vừa dứt.
Và chiều nay, rất may là Khoa không lỡ xe buýt. Nhưng thật đáng ngại, xe buýt 38 lúc nào cũng vắng! Đó là chiếc xe buýt duy nhất chở Khoa từ trường về thẳng đến nhà. Nếu tình trạng ế ẩm này cứ tiếp tục xảy ra, không chừng một ngày nào đó nó sẽ phải thay đổi lịch trình. Lúc đó, cậu sẽ về nhà sau hai hoặc ba chuyến xe buýt gấp khúc.
Khoa chọn một chỗ ngồi gần cửa lên xuống để thoải mái duỗi thẳng chân ra và… thở!
Rồi khi vẫn còn đang thở, nhưng nhịp thở từ tốn hơn, như mọi ngày, Khoa sẽ lấp đầy tai mình bằng những cuộc đối thoại bằng tiếng Anh của những người bản xứ xa lạ nhưng gắn bó với cậu trong suốt nhiều tháng qua.
Tuy nhiên, lúc thọc tay vào túi quần để lấy máy MP4, đầu ngón út trái của Khoa chạm phải vật gì đó cưng cứng. Những ngón tay khác lập tức lờ lớ lơ chiếc MP4. Và vật gì đó cưng cứng nhanh chóng được lôi ra ngoài để Khoa có thể quan sát nó rõ hơn.
Nhưng chẳng phải vật thể lạ gì, nó chỉ là mẫu tờ rơi danh thiếp của trung tâm tin học XYZ.
Chắc lại là dòng chữ “Chúc bạn may mắn lần sau!” chứ gì. Khoa đưa ra dự đoán sau vài giây nhìn sững vào lớp tráng bạc. “Cũng sáng tạo đấy chứ!” - Cậu tiếp tục đưa ra nhận xét về mẫu tờ rơi. Và, dòng chữ “Hãy cào ngay để thử vận may của bạn!” vẫn đang nhún nhảy đầy thôi thúc!
Cuối cùng thì những móng tay cụt ngủn của Khoa cũng chạm vào lớp tráng bạc. Cậu cào rất dứt khoát nên chẳng bao lâu sau dòng chữ “Chúc mừng! Bạn đã trúng 1 laptop Dell” hiện ra ngay ngắn, rõ ràng.
Khi cơn sửng sốt qua đi cũng là khi Khoa đã đủ tỉnh táo để nhận thức rằng mình vừa trúng một chiếc laptop. Niềm vui sướng ập đến, mở toang các cánh cửa giác quan trên người cậu ra, để tai cậu có thể nghe rõ tiếng cười ha ha đầy sảng khoái phát ra từ chính miệng mình.
Bất chợt Khoa kín đáo nhìn ngó xung quanh. Chuyến xe buýt toàn người lạ! Nếu ai đó biết cậu đang sở hữu một tờ rơi thẻ cào trúng một laptop, liệu hắn có tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt nó không? Câu trả lời từ chính Khoa khiến cậu vội vàng nhét mẩu giấy giá trị ấy vào sâu trong túi quần, ngồi thẳng lưng đầy cảnh giác.
Khoa tập trung vào việc cảnh giác đến nỗi cậu hoàn toàn đánh mất thói quen học nghe tiếng Anh trên xe buýt của mình!
Mẹ là người đầu tiên phát hiện ra thái độ lạ lùng của Khoa trong bữa ăn tối. Mẹ hỏi:
- Con đang lo lắng chuyện gì à?
Khoa quyết định tiết lộ một nửa sự thật:
- Con đang tính học thêm tin học. Tuần nào cô giáo địa lý cũng bắt cả lớp thuyết trình bằng powerpoint. Lúc đầu, con định bỏ mặc môn địa. Nhưng bây giờ, con nghĩ tốt hơn là con nên học powerpoint!
Tất nhiên là mẹ đồng ý cả hai tay. Ngặt nỗi anh Hai lại phản đối. Anh Hai nói powerpoint dễ ợt, có gì ghê gớm đâu mà phải lặn lội tới trung tâm tin học. Để mai anh kiếm sách cho chú mày tự vọc. Phần nào không hiểu thì hỏi anh chỉ cho. Khoa dạ mà không ưng bụng lắm.
Thật ra, Khoa hoàn toàn có khả năng soạn một bài trình chiếu không cầu kỳ. Và cậu muốn học power point ở trung tâm tin học XYZ cũng chỉ để “thay lời cảm ơn” vì cái laptop Dell từ trên trời rơi xuống mà thôi!
Đấu tranh tư tưởng dữ lắm, cuối cùng Khoa cũng quyết định trì hoãn việc thông báo tin mừng cho những người thân thiết nhất. Thế là, sau bữa ăn tối, cậu chạy ngay vào phòng nằm vùi vào đống mền gối, mặc cho anh Hai gào thét ỏm tỏi vì đến lượt cậu phải rửa chén tối nay.
Khoa đi đi lại lại trong phòng, bực mình vô cớ. Câu nói: “Trời ơi! Tui trúng một chiếc laptop rồi!” mắc nghẹn đâu đó trong thanh quản và chỉ muốn trào lên đầu lưỡi mà hét váng lên. Và thật may, khi Khoa chuẩn bị đập phá thứ gì đó, cuộc gọi của Nhi vang lên, cứu rỗi tất cả.
Nhi hỏi câu gì đó liên quan đến bốn trang bài tập trắc nghiệm hóa mà Khoa chưa đụng tới một chữ nào. Hơi thất vọng, Nhi ngỏ lời muốn kết thúc cuộc gọi. Nhưng Khoa đã kịp thời chặn lại:
- Khoan! Bà biết trung tâm tin học XYZ ở đâu không?
- Biết. Trung tâm đó của anh trai bé Thảo lớp mình mà!
- Thiệt hả?
- Không tin hả? - Nhi bắt đầu “tám” - À bé Thảo nhìn hiền hiền vậy mà cá tính lắm nhen! Mẫu tờ rơi chiều nay là do bé ấy thiết kế đó. Cái phần cào trúng thưởng hay quá trời! Lớp mình đứa nào cũng trúng điện thoại iPhone với laptop Dell hết á! Bị bé ấy lừa mà vui quá, ha.
- Ờ… - Khoa bủn rủn cả hai tay, tưởng như không còn chút sức nào để cầm điện thoại nữa ấy chứ! - Tại thấy tờ rơi ấn tượng quá nên quyết định học powerpoint ở đó nè! Bà học chung với tui cho vui, nhen!
Chiếc laptop hiệu Dell từ trên trời rơi xuống đã rơi trúng ngay tim Khoa! Ngộp thở quá, Thảo ơi!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét